Những lời khuyên trong gió vô cảm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Phật dạy gieo mầm hoa trên đá sỏi vô tri cho hương kết nhân hoà từ hỗn mang bóng tối Chúa mang ánh sáng trời lọc máu loài người đang nhiễm hồn hoang thú nuôi cây yêu thương để kết trái công bằng. Loài người tạc vào thời gian những dòng kinh thánh cắt dán nó trong các buổi thuyết trình trích vào tuyên ngôn và để răn mình treo lên tường nhà khắc tâm làm bài học. Mấy ngàn năm sau con người xưng thượng đế họ viết những kinh điển của mình lớp vỏ ngôn từ không khác gì lời chúa nhưng nội hàm đã bị đánh tráo trong màu mực loẹt loè. Thế giới được soi bởi những mặt trời hư ảo chế từ máu lạnh trong những trái tim đen và đồng loại bị nhìn như muông thú. Trong những mảnh trời cát cứ lẽ công bằng rơi đầu trước búa rìu nguỵ trang công lý cây yêu thương lụi tàn trên cánh đồng độc chất hồn người máu nhân hoà loang đỏ trời cùng tiếng nổ. Rồi mấy ngàn năm sau khi nồi đau tạo thành địa chấn và nước mắt hoá sóng thần người ta lại nghĩ về Phật, Chúa những lời khuyên in long lanh trên chất liệu đắt tiền nhưng trái tim đã đui mù và tấm lòng đóng dày băng giá không còn nhìn ra Phật, Chúa chỉ có quyển lịch rứt lòng mình mỗi ngày tiễn thời gian hành trình về nghĩa địa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào