chiều không gió cũng không mưa trong lòng buồn vui không rõ rệt tết đi lại những con đường tuổi thơ sương khói bay lờ mờ rất tiếc không còn ai đứng đợi để bàn chân bước vội rất tiếc không có ai mong để đi nhanh hơn lúc trời sẫm tối chỉ có tiếng sóng dưới sông Hàn chậm chạp và mệt mỏi thì thầm trong tâm tưởng vọng lên tiếng nói vổ về tôi chiều mồng mười hay đêm tối ba mươi tôi chẳng nhớ mà cần gì phải nhớ Đà Nẵng nhập vào tôi và tan ra qua hơi thở tan ra qua mạch máu tan ra qua tiếng kêu run rẩy đôi môi em chính là sự sống của tôi Đà Nẵng chiều không gió không mưa và không nắng có tôi đặt tiếng cười trên nhành lộc biếc

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào