Dưới mái nhà của em
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Minh Quốc
Là đêm tân hôn của giàn hoa leo màu tím nơ búp nhỏ như tháng giêng huyền hoặc mùi thơm tinh khiết tôi cúi xuống hôn em để từ biệt cơn mưa cuối mùa nhạt nhoè gương mặt của em xưa đã ngủ trên vai tôi đã hát những niềm vui bằng đôi môi ngon như son phấn dưới mái nhà của em tôi ngồi uống trà mỗi đêm để bắt đầu từ giã ra đi ngọn đèn khuya soi xuống những dòng thơ cũng gặp đầy bất trắc cũng gặp nhiều tai ương là em xưa mộng mị một làn hương trong ký ức của cỏ cây biết thở tôi chạy vào cư xá Lữ Gia kêu thất thanh những âm thanh long lanh như khánh đêm hôm ấy ngoài trời khuya rất lạnh em có dỗ tôi bằng kỷ niệm viễn vông? ôi tóc em đen và má em hồng răng em trắng và tình em bé bỏng mái ngói nhà em phủ đầy rêu xám muôn đời còn giữ lại dáng tôi không?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào