Tôi thương quá những gì đã cho tôi hình dung Tổ Quốc Sau tất cả những lớn lao ngoài mặt Mở liếp cửa kia là gặp thật những con người Da ta chạm tới niềm vui nỗi khổ Chú Tám quen cởi trần má Năm cười ít nói Cô Út hay thẹn thò ngồi nhóm lửa Tên tuổi họ nhiều khi ta khó hỏi Bao tai ương cứ giội xuống theo mùa Nhưng theo mùa dòng sông vẫn chảy Tấm lưng trần nâng dậy cả trời sao Gió hồn nhiên lăn mình trên trảng cỏ Về với má con lại là trẻ nhỏ Dù mái nhà đây vẫn thấp tự bao giờ Sao con nhớ đôi tay gầy nhen nùn rơm xua muỗi Dáng lặn lội đầu nguồn bóng tàu chuối nghiêng qua Cứ toả mát không một lời nhắc nhở Khi con đến với lòng con chân thật Để trong lành đôi mắt Như luống khoai con khát trận mưa mùa Như giọt nước con thèm hoà tận biển Như cánh rừng gió lên và gió lặng Những tảng đá ven bờ sóng đập mãi ngàn năm Xin má cứ nhai trầu cho buổi chiều yên tĩnh Chưa tắt ngấn cười kia thì trăng khuyết lại tròn.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào