Một mai... một mai... câu hát đi qua ngoắt ngoéo những đường rừng Chỉ thấy trước chừng mươi thước Mùi lá mục dịu dàng mùi hoa gay gắt Mùi trống không những hố bom Người ta không thể chọn để được sinh ra Nhưng chúng tôi đã chọn cánh rừng phút giây năm tháng ấy Gió ào ào trên đầu lá thầm vỡ dưới chân Câu chuyện mười phút nghỉ trùm lên đất nước Dòng sông, bữa cơm canh chua mắm tép dưa cà Mái nhà mẹ cơn dông mùa lũ Chúng ta không thể nào sống nô lệ Không cho phép tên giặc nào đạp trên đất phù sa Đồng bằng ơi bầu trời mùi vỏ chanh Ai chẳng muốn một lần Đi tràn trề bình yên dưới nắng Cho gió mát lùa tận cùng chân tóc Lòng bâng quơ câu hát cũng bâng quơ Chúng tôi uống nước suối ăn lương khô Miếng đường nhỏ cắt giữa mùa xuân Ve đột ngột đồng ca lúc sáu giờ chiều Lệnh hành quân từ khoảng rừng mắc võng Những gương mặt đong đầy mưa nắng Gió Lào suối lũ Trường Sơn Để san sẻ cho nhau những lo nghĩ tâm tình Những kỷ niệm chẳng có gì rực rỡ. Bạn thương mến Một mai... một mai... trái tim bạn giờ ở non cao Trong một lớp rễ sù sì hàng săng lẻ Dù quên dù nhớ Gương mặt vụt về một chớp xanh Đêm cơn sốt B.52 rừng nghiêng ngả Chúng mình nằm bên nhau Nghe tầng cây rào rào như mưa xuống Bàn tay nắm bàn tay nóng bỏng... Tôi không muốn tôi tin trái tim ấy hóa ngọc Trái tim thường sau lồng ngực đẫm mồ hôi Đập giữa rễ cây và chồi cây Như ngọn đèn ban đêm con mắt ban ngày Nơi vầng trán của anh ba lô của tôi Trong bếp lửa và chén canh môn thục Vẫn cái dáng thằng con trai chịu thương chịu khó "Con trai giống mẹ"... từ nết ở nết ăn Lẳng lặng yêu Chưa lúc nào nói hết Nhưng làm sao nói hết mọi điều. Không yên nghỉ Ngày dân tộc tụ về đường số Một Lòng không nguôi thương những cánh rừng này Nơi những đứa con nằm lưng đèo cuối dốc Dọc theo lối mòn chìm khuất dưới tầng cây Nếu một ngày ta dựng những hàng bia Xin hãy để "nơi đây những cuộc đời chưa bao giờ yên nghỉ" Và trận gió xoáy trên nóc rừng Như buổi sớm mùa khô năm ấy Trung điệp áo màu xanh là tiếng trả lời Của nhân dân mẹ ơi! Của nhân dân muôn đời không yên nghỉ. Đó là khoảng trời trong trẻo nhất Sung sướng thay những rừng già mùa xuân thay lá Cây cổ thụ rồi còn sống lại mỗi chồi cây Những người yêu nhau sẽ nói thế nào Sẽ lặng im ra sao Và họ đi qua buổi sáng Năm nay tôi ba mươi tuổi Buổi sáng ấy tôi bước vào tuổi 25 Ở đường dây 559 - trạm 73 Ngày sinh nhật bắt đầu bằng cơn sốt Cổ đắng khô ngồi thở trên đỉnh dốc Bạn mở bi đông nhường hớp nước cuối cùng Hớp nước cuối cùng giữa cơn sốt đầu tiên Ngày sinh nhật ở tuổi 25 mình được uống Mình uống mắt bạn mình mát đẫm Khi nắng trưa dội lửa xuống đầu Những người yêu nhau sẽ nói thế nào Sẽ im lặng ra sao Chúng tôi đi qua buổi trưa ấy Với bi đông cạn khô Và hớp nước cuối cùng chảy dịu dàng trong ngực Đó là khoảng trời trong trẻo nhất Tôi được uống ngày bắt đầu tuổi 25.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào