Ta lại về nguồn sông ca hát Buổi đoàn tụ của lưỡi cày xẻ đất Sương mù dâng hơi thở trắng mặt rừng Chú Tám vung roi đôi bò cần mẫn bước Lưỡi cày xiết bật lên những vỏ đạn mảnh bom Những dị vật rỉ hoen trong ngực đất Những chiếc răng gãy lìa của đất thảy bọn xâm lăng Bắt đầu lại thời mạ non và hạt giống Tia nắng sớm xuyên qua màn sương đặc Một mũi dùi nóng bỏng Thời khai mở những mạch ngầm khát vọng Những dòng sông tuôn chảy hết mình Người ăn ở thuỷ chung trên đất nước Đi dưới trời xanh mãi mãi lạ lùng Bao thấm thía kết tinh thành muối mặn Biển hồn nhiên vỗ sóng đến vô cùng Lại đặt tiếp bài ca và lại hát Mấy nặng nề người mang hết trên lưng Tiếng chim hót tình cờ anh dừng bước Mở bà tay xao xúc động vô chừng Mang lịch sử qua trăm ngàn thử thách Dân tộc này còn tiềm ẩn những nguồn sông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào