Em có trở về thăm lại phố xưa Hoa sữa nồng nàn, hoa lan quyến rũ Và không thể nắm tay em lần nữa Lá thu vàng nhuộm rực gót chân. Mưa rơi rơi như thể mới một lần! Được mưa và được hết mình như thế, Anh cứ tưởng đất trời như chứng lễ Cho chúng mình hợp pháp yêu nhau. Mưa chạm vào lòng phố có đau? Khúc giao mùa ngân lên bất tận Anh chợt nói một câu gì ngớ ngẩn Em bật cười mưa ngả nghiêng say. Anh hoảng hốt mưa vỡ trên lòng tay Mưa bám đầy trên tóc ngắn Em về nơi mấy mùa tuyết trắng Thu rực vàng không gió mênh mang. Ngẩng mặt lên thấy xám cả đất trời Em, em ơi khúc mưa thu Hà Nội Đang chảy trong anh thét gào câu hỏi, Sao để em đi đi mãi không về? Anh chẳng bao giờ tin có thế giới bên kia.. Nên chẳng mong có ngày em gặp lại Chỉ khúc mưa kia ngân lên mãi mãi Cùng anh!...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào