Khúc chậm 2000
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
I tôi tự khoanh vùng mình như con chó đánh dấu lãnh địa bằng nước đái là khi tôi vượt những giới hạn vòm cây gọi. Những ngôi sao gọi giật nhưng li ti gọi thầm một dải sáng nhạt xuyên qua vật cản người đàn bà đẩy xe rác gõ vào mặt chiều những báo hiệu tôi hối hả quét dọn con người mình kịp xe rác quét tất sạch bong lúc ấy từng chữ hiện dần như sao mọc II cơn gió hất qua một cái lườm tôi thu mình cây mắc cỡ tôi xếp lá nhìn bằng những chiếc gai gai là nước mắt của cây vầng trăng non thạch trắng bãi hoang trăng sữa festival chó những con chó sủa trăng những con chó cười những con chó ngửi mùi thảm hoạ thi nhau rú lên cảm giác thật của mình những kẻ kiếm tìm trong đêm một công việc một hy vọng một chốn nương thân một khoảng trống đêm hứa hẹn tất cả III với hai cây bút hai chiếc đũa tôi đi tìm nguồn nước chậm và lặng kìa ngọn bút hơi run thở từng nét mực tôi biết mình đang khô hạn chậm và lặng IV ngày trẻ tôi tiêu những ngày của mình như mưa xuống cát bây giờ tôi dè sẻn từng chiếc lá trên cành cái hộp diêm nhốt dế than tôi nhốt chút hơi ấm mùa đông chút gió mát mùa hè cái hộp diêm sờn mờ nhãn hiệu qua mặt tôi một đứa bé chống nạng tập đi lúc năm giờ sáng một chiếc xe tải xả khói đen vào thiên niên kỉ mới một người đàn bà mất trí nhớ chạy về ánh đèn đường phía sau lưng rạng đông những con thiêu thân tạm dừng cuộc kiếm tìm V bây giờ tôi biết những thế giới khác cũng thế thôi như con chim tập yêu chiếc lồng của mình nhưng không cần tập hót
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào