Không phải truyền thuyết
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
Bởi tôi tin ở tình yêu chân thật Là mềm mại đường bay lưỡi phảng Và nhịp điệu của bàn tay vãi giống Lời hẹn hò con gái con trai Là chén canh cá lóc Mẹ nấu cho tôi dưới hàng cây sau đũa Là lời du em nhẩm đọc vô tình “Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi’’ Là câu chuyện ông Chín thường kể lại Hiển hiện đàn voi từ ngàn năm cổ tích Lững thững đi trong bóng chiều rậm rịt Dấu chân bết bùn mở một dòng sông Chúng cất vòi chào con nước mênh mông Vang bổng tiếng rìu vang trầm tiếng búa Vang uy nghiêng tiếng tù và mở cõi Bao nhiêu trứng Âu Cơ về cuối đất này Đất trằn lên và xèo mạnh đôi tay Bạt hết những cánh rừng nguyên thuỷ Cho bây rồng chín con thả một con về đây nằm nghỉ Gối đầu lên êm ả đất Gò Me Bìm bịp kêu dòng sông thở tràn trề Bìm bịp kêu... Căn hầm sũng nước Sau loạt pháo cầm canh Nằm cạnh tôi là anh Sáu Bên này là bé Năm Và ông Chín chừng như vẫn thức Khi cửa gõ vô địa hình vô địa hình đã rấp Quanh chúng tôi tỉnh táo bãi gài Cây trâm cụt đâm thẳng mình không chớp Bỗng gió Tràn lên bốn phía vuông vườn Những cơn gió không hề mang thương tích Thổi bùng dậy nỗi niềm người du kích Khi đã quen mọi tiếng nổ thình lình Thì cơ gió Vẫn ngang dọc trên nền xanh kinh rạch Thì hơi đất Vẫn nồng nàn hơi đất Có phải những đêm rừng chiến khu xa lắc Đã nôn nao mơ phút đầm ấm thế này Ta nằm giữa những tấm lòng thương mến nhất Ta gắn chặt lưng ta vào mặt đất Nghe miên man gió chuyển những đường bay Bỗng thèm nói một câu gì đó Không phải trên đầu môi chót lưỡi Một câu gì thật giản đơn Như rễ cây như máu Một câu gì đó có thể bền lại qua mỗi lần chiến đấu Chiều chiều ra đầu ngõ Mẹ đứng trông thiệt lâu Đám lá nào con ở Đêm nay con nằm đâu Ôi sao mà khát vọng một trận mưa rào Cho trâm bầu đâm chồi nảy tược Cho lớn vụt những cây cà bắp Cho lá dừa xoè kín môi con Một trận mưa nhuần rửa mặt đất sạch không Cho thuốc khai quang theo kinh rạch trôi ra ngoài sông cái Cho miếng pháo miếng bom hoá thành sắt gỉ Cho con vuông vườn lên da non Cho con thấy màu xanh trong mắt mẹ Nơi khu rừng đã mất Sau bước chân voi đột ngột hiện dòng sông Giọng ai nghe chầm chậm Bàica người hát rong Và cứ thế nhân dân thường ít nói Như mẹ tôi lặng lẽ suốt đời Và cứ thế nhân dân cao vòi vọi Hơn cả những ngôi sao cô độc giữa trời Mãi mãi sống còn hỡi nhân dân tôi Người mãnh liệt hơn cả ngàn truyền thuyết Dẫu ai được ngàn lần tái sinh cũng không sao hiểu biết Tấm lưng trần kia mang nặng những gì Khi các thần tiên đã nghỉ an tận trời Nhân dân tôi khởi lên tự phù sao vất vả Từ điệu múa hồn nhiên trên vách đá Người mang gươm đi mở nước đến bây giờ Có một đêm trong địa hình chật chội Vừa qua cuộc chống càn Tám Hùng loay hoay căng lại dây đàn Chúng tôi ngồi quanh ngọn đèn vặn nhỏ Lúc điệu lý ngân lên sẽ sàng ngọn gió Những vòm cây bất chợt sững người Tôi nghe máu rần rần chuyển dưới làn da Ngọn đèn nhỏ nhoè đi rồi sáng lại Không ai nói làm sao mà nói Ta bỗng hiểu ngay phút giây này những năm tháng này đây Những gì của ta sẽ biết còn biết mất Trước luòng sáng địa hình bùng tận mắt Soi rất rõ trong đêm - từng gương mặt Và điệu lý thương yêu ngập bầu trời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào