00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:18

Vàng hoe nhỏ xíu như một vệt cà phê tan chẳng biết từ bao giờ nó lọt vào không gian trú ngụ cuối cùng của tôi bò ngược bò xuôi trong cái màn tuyn muốt trắng đôi râu bằng sợi tóc ngo ngoe không biết đang phát hay thu tín hiệu SOS? Ý nghĩ đầu tiên là búng một phát cho nó chết luôn loài mà tôi khinh ghét nhất thế gian này có thể rút dép đập bất cứ chỗ nào Nó vẫn kiên nhẫn xoay xở trong chiếc màn trắng muốt của tôi không bận tâm đến kẻ khổng lồ trong thế giới trập trùng bùng nhùng kia chỉ một cái búng nhẹ là đi tong đời nó Đột ngột bay vù qua mặt làm tôi giật mình nó hiện ra ngay trước mũi tôi đôi râu giương lên đĩnh đạc quay đít vào mặt tôi đàng hoàng đi về phía đầu giường nơi đêm qua có kẻ biếng lười không giắt màn ngoài ấy là thế giới tự do vô biên của nó Nó thoát rồi. Còn lại tôi gai người nhận ra mình đang bò ngược bò xuôi trong bùng nhùng Chiếc Màn Số Phận.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào