00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:45

Cuối tháng ba, gà Gô gáy đồi quang Cây gạo trụi hoa ngẩn ngơ bến nước Hoa bưởi trắng đất vườn thơm bâng khuâng Cơn gió lạ vỗ lật tàu lá chuối Ta giật mình trước đất trời thay đổi Khi mùa xuân sắp qua. Rối lòng ta xao xác nỗi trở mùa Người người giặt gieo mải miết Ta để tâm hồn ta rơi vãi nơi đâu Chợt xót đắng thấy mình chưa kịp sống chưa dám đốt mình lên một thời trai say đắm khi mùa xuân sắp qua. Năm tháng sẽ qua đi. Ngắn ngủi mỗi đời người Vô nghĩa hết những điên rồ dục vọng mọi mưu toan, lẩn lách, lọc lừa Sẽ héo hắt bởi thờ ơ, trống rỗng bởi đánh mất hồn nhiên bởi chai lì biếng nhác. Dừng ảo tưởng muốn chuộc lỗi lầm mà ngược về quá khứ Cỏ vẫn cỏ tận hoang sơ xanh ngắt Tốt tươi ngực nhú tuổi hai mươi Trẻ bền tình yêu đầu nguyên khiết ếch kêu đêm, chim bện tổ trong vườn... Bốn mùa chỉ một mùa xuân cửa mạch đời liền suốt xin sống hết từng giây phút mênh mông vào ánh nắng, bầu trời bùn đất bằng chân trần lam lũ để khi thu sang không tiếc hạ đi rồi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào