Khi mùa xuân sắp qua
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Một số bài cùng tác giả
– Nắng xối đỉnh đầu– Hương cau
– Đi dọc miền Trung
– Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
– Tắc kè hoa
Cuối tháng ba, gà Gô gáy đồi quang Cây gạo trụi hoa ngẩn ngơ bến nước Hoa bưởi trắng đất vườn thơm bâng khuâng Cơn gió lạ vỗ lật tàu lá chuối Ta giật mình trước đất trời thay đổi Khi mùa xuân sắp qua. Rối lòng ta xao xác nỗi trở mùa Người người giặt gieo mải miết Ta để tâm hồn ta rơi vãi nơi đâu Chợt xót đắng thấy mình chưa kịp sống chưa dám đốt mình lên một thời trai say đắm khi mùa xuân sắp qua. Năm tháng sẽ qua đi. Ngắn ngủi mỗi đời người Vô nghĩa hết những điên rồ dục vọng mọi mưu toan, lẩn lách, lọc lừa Sẽ héo hắt bởi thờ ơ, trống rỗng bởi đánh mất hồn nhiên bởi chai lì biếng nhác. Dừng ảo tưởng muốn chuộc lỗi lầm mà ngược về quá khứ Cỏ vẫn cỏ tận hoang sơ xanh ngắt Tốt tươi ngực nhú tuổi hai mươi Trẻ bền tình yêu đầu nguyên khiết ếch kêu đêm, chim bện tổ trong vườn... Bốn mùa chỉ một mùa xuân cửa mạch đời liền suốt xin sống hết từng giây phút mênh mông vào ánh nắng, bầu trời bùn đất bằng chân trần lam lũ để khi thu sang không tiếc hạ đi rồi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào