00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:32

chiều xám mưa Ban Mê run rẩy lạnh tứ thơ đầu trần qua phố gảy vần giữa ngã tư! chiều đi giữa Ban Mê xanh thấy mình thiếu nữ hơn phố thấy mình trẻ thơ hơn núi... lạ lùng thấy mình...một mình! em cồng chiêng quấn chân ai đêm dài tôi cồng chiêng tôi quẩn quanh chân thác nghe con gái M’Nông hát voi con Bản Đôn ngất ngây rượu cần say lạc cần tay nắm dòng Serêpok ngược nguồn đỏ mắt. tôi con thuyền độc mộc trộm ánh trăng chở về xuôi xa ngút chân trời là mây gần bên tay là núi với tay – núi lùi xa hờ hững quay về mưa chắn lối rồi lại về Ban Mê trong khói chiều bay rưng rưng hốt những cành hồng trên đất tôi hoá thành tiếng chim rừng trong trẻo hót trốn vào tiếng cồng chiêng em tôi hoá thành mảnh trăng non dọi về buôn gọi thác... tôi hoá thành những cánh hồng trên đất xót xa vô vọng chờ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào