Hàng cây mướp đắng quê nhà
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Mẹ ơi! cây mướp con trồng, Giờ ra quả đắng, con mong mẹ về. Ao hồ thu sóng gợn se, Hàng rào mướp đắng hoe hoe hoa vàng. Làng ta "nhà bò An Dương" Có con sông chảy qua làng ngày đêm. Trông cây, con nhớ mẹ hiền, Trông hoa mướp đắng, yêu thêm quê nghèo. Xa quê hàng vạn, buổi chiều. Con về tìm mẹ đìu hiu cỏ vàng. Qua con sông ở đầu làng Rặng cây mướp đắng hoa tàn xác xơ... Con nhặt những hạt mướp khô Về trồng trong chậu, đợi mùa mướp lên, Hoa vàng, cánh nhỏ dịu êm Mà sao vị đắng, nhấp thêm bùi ngùi. Nhớ thuở lên chín, lên mười Chan canh mướp đắng, tình người chứa chan, Bao năm con đã xa làng Con trồng cây mướp hoa vàng, mẹ ơi! Nơi chín suối, mẹ mỉm cười, Con pha ấm nước, bồi hồi kính dâng, Vị đắng dã tật, tẩy trần, Khôn thiêng mẹ đợt phù vân trở về. Vị cây mướp đắng, đắng tê, Lòng con thương mẹ, biết khi nào dừng Mẹ ơi! Cây mướp con trồng. Giờ ra quả đắng, con mong mẹ hoài...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào