Tôi không muốn mời anh đi xa lạ Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn. Kể làm sao cho hết cảnh lầm than Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả! Này đây anh, một bức tranh gần gũi: Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành. Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi. Hai đứa bé cùng chung nhà, một tuổi Cùng ngây thơ, khờ dại, như chim con Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới. Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mủm mỉm Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me. Đứa ngoài sân, trong cát bẩn bò lê Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím! Đứa chồm chập vồ ôm ly sữa trắng Rồi cau mày: “Nhạt lắm! Em không ăn!” Đứa ôm đầu, trước cổng đứng treo chân Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn! Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi Đây ngựa ngà, đây lính thổi kèn Tây. Đứa kia thèm, giương mắt đứng nhìn ngây Không dám tới, e đòn roi, tiếng chưởi! Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi! Hai đứa kia như sống dưới hai trời Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ: Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ Và đứa buồn, con mụ ở làm thuê.

Huế, tháng 10-1937 Có bản in tên bài thơ là Hai đứa trẻ .

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào