Bỗng nhiên tao lại nhớ mày Như là nỗi nhớ những ngày còn thơ Như đang đến ngõ mày chờ Rủ tao đánh đó, đơm lờ đồng lê Gói vào vạt áo nâu quê Củ khoai mẹ nướng mày chia tao nhiều Lớn trên mảnh đất quê nghèo Một thời tao hoá "người yêu" của mày Hai ta vào lính một ngày Ở chung tiểu đội nên hay cặp kè Nhớ lắm bom nổ đồi Tre Dúi tao nằm xuống mày che khắp mình Không ngờ vào đánh Khe Sanh Bị thương qua nặng mày đành xa tao Đưa mày trở lại tuyến sau Tao cùng đơn vị đánh vào miệt trong Vẫy vùng trên ngọn sông Bung Chống càn ép giặc dọc sông Thu Bồn Mấy phen thắng trận dập dồn Thiếu mày tao vẫn thấy buồn làm sao Dẫu rằng từ bữa xa nhau Mày không chịu sống buồn đau một mình Vết thương đạn xé chưa lành Mày vào đại học rồi thành kỹ sư Rồi về doi đất ngày xưa Góp công rửa mặn thau chua đồng làng Một vùng mương máng dọc ngang Tao về không khỏi ngỡ ngàng mày ơi Đồng làng lúa tựa mâm xôi Gặp trong mắt mẹ niềm vui ắp đầy Bỗng dưng tao lại nhớ mày Như là nỗi nhớ những ngày còn thơ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào