Tặng Đỗ Và Bản I Hai phương trời cách xa Ta gặp nhau ở giữa. Bạn để lại ở đây tuổi học sinh yêu đến bỏng lòng Tôi nghe kể cứ sững sờ, tưởng tượng Tiếng guốc đoan trang thiếu nữ nón Ba Đồn loáng nắng tiễn đưa cầu Ngắn. Cầu Dài. Cửa Bắc. Cửa Đông phá Hạc Hải. Luỹ Thầy. Bến Nhật Lệ muối Diêm Hải trắng ô, trắng nại nuột nà tơ Bảo Ninh cau Đức Phổ thơm ngon miệng mạ mỗi độ xuân về chèo cạn, múa bông hội mùa xênh xang trai lành, gái tốt hò khoan mái đẩy, mái nhì... Thời đẹp ấy cứ hiện về ám ảnh trong thật giả xô bồ bạn mang niềm nhớ tức ngực đau khớp xương nơi quê người lạ lẫm đi lệch một bên vai hưởng cạn khế chua, mật đắng. II Dẫu muộn màng, tôi từng một mình đến thăm thị xã không một căn nhà lành nhưng vẹn nguyên Đồng Hới. trên dấu chân để lại của bạn trong hơi thở để lại của bạn trong tên tuổi Lê Thanh Đồng Quách Xuân Kỳ Mẹ Suốt. Các mạ, các chị, các anh chính là Đồng Hới. Hai phương trời cách xa ta gặp nhau ở giữa. Bạn từ đấy ra đi hào phóng, thơm thảo như hương hồng mà nhiều khi phải ngửa tay xin lại của kẻ ăn xin dõi tin nhà, gầy rộc Tôi nhận ra chính bạn là Đồng Hới. III Giá tàu xe vọt lên, cảnh nhếch nhác đi đường Ai ở đâu thôi đành ở đấy Bão lụt miền Trung lật giấc ngủ trong Nam Nước mắt trốn vào rượu. Có một Đồng Hới cũ trong Đồng Hới mới của riêng ta cồn cộn nỗi niềm được, còn và mất từ tuổi sớm mai trong veo, nhiệt thành và huyễn hoặc đến tuổi ngả chiều lấm láp với trăm quê.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào