Ta đi qua những rung chuyển vô tình không máy gì ghi được con người ta nhiều lúc như phát cuồng nhiều lúc ngồi lặng im bất lực những ngôi nhà mọc lên như tia chớp những vật dụng tiện nghi liên tục đổi dáng hình những cặp vợ chồng ly hôn như cơm bữa những người già mỗi phút mỗi già thêm đường phố sạch hơn nhưng sông suối bẩn hơn đến biển cả cũng chứa đầy chất thải ta đầu độc cá rồi ta ăn cá vòng luân hồi này Đức Phật cũng chào thua có những kẻ điên rồ tới mức toan biến vòm trời thành bãi rác khổng lồ cho cái nhìn con người trở nên thô lỗ không còn cổ tích không còn thơ những gì dịu dàng sâu kín nhất cứ phơi ra như lộn trái túi quần tất cả đều phải là cụ thể “âm nhạc xong ngay” “điện ảnh ăn liền” và tượng đài những mẫu người thành đạt đứng câng câng trong tâm trí mỗi người còn những ai băn khoăn khắc khoải những Hăm lét ngày xưa bỗng chốc hoá trò cười phải nhân loại bây giờ điên đến vậy? tôi có thấy ít nhiều nhưng tôi không tin vì tôi tin mãi mãi con người là bí mật mãi mãi chúng ta không đi hết bản thân mình

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào