Tốt nhất là cha gởi cho con gói kẹo Mua sẵn cho con vài thứ đồ chơi Năm con chưa ra đời Cuộc chiến tranh vừa kết thúc Chưa đủ kẹo và đồ chơi cho tất cả trẻ con Có những em bé bảy, tám tuổi đầu phải đổ xô                                                          vào cuộc mưu sinh Đất nước còn đau trong dạ Cha hiểu gói kẹo phần con rất thiêng liêng Nhưng bây giờ có lẽ còn thiêng liêng hơn Là ao ước của nhiều bạn nhỏ ở Điện Bàn ở Gio Linh Được ăn những bữa cơm no đủ Mâm cơm có một đĩa cá chuồn... Nhất định rồi thời của con sẽ sung sướng hơn Có thể con sẽ nghĩ cái ước ao này sao bé nhỏ Bữa cơm no cho tất cả mọi người Trẻ em có kẹo có đồ chơi Những trang sách hay và đẹp Biết bao điều đời cha chưa tới được Khi lớn lên con đi lại dễ dàng Lúc bấy giờ cha đã ở phía sau con Những tháng năm gian khổ này đã ở phía sau con Vì cuối dòng sông là biển * Rồi có ngày con sẽ đến thăm Những cánh-rừng-bảo-tàng những chiến-trường-bảo-tàng Cha rất muốn kiếm cho con trên những cành đại thụ Một vài giò phong lan Nơi mà những công sự những nhà hầm chỉ còn lờ mờ trên mặt đất Sau mưa tuôn mối mọt thời gian Cha không ao ước gì hơn Là được thấy con lớn lên yêu tha thiết những đời thường Những dấu vết lờ mờ trên đất ấy Sau mưa tuôn mối mọt thời gian * Lúc này đây cha đang ở rất gần Mẹ con và buổi sáng Hoa phượng đỏ một màu yên ổn Tiếng chổi quét rác tiếng còi tàu Những công việc chuẩn bị cho ngày ra đời của con Hối hả trên đường phố Ngoài cửa Hàn một con tàu vừa rời bến Có nỗi tự hào của người mẹ mang thai Cha đã sống trọn một thời Những thử thách khắt khe những tình yêu mãnh liệt Người chiến đấu hiểu máu mình hơn ai hết Ngôn ngữ mới vụt lên từ ngột ngạt hầm sâu Trước sức nóng những vết thương của đất Đó là thời Thước đo mỗi người không ở áo quần hay những hột xoàn to nhỏ Thước đo mỗi gia đình không ở tiện nghi Trong bóng tối nhận ra người yêu nước Chiếc áo ngắn mùi mồ hôi thân thuộc Không có thời gian để triết lý dông dài Câu hỏi day dứt nhất một đời là sự mất còn Tổ quốc Những đứa con sông Hồng nằm tận chót Cà Mau * Biển vẫn thở sóng trào qua ghềnh đá Rồi bão tan trên nền nhà của mẹ Hòn Vọng phu rưng lệ đón người về Buổi mai ấy tất cả dường sống lại Lòng miên man cha đi dưới hàng me Ôi trong sáng cha biết mình sung sướng Người bên cạnh cha đang nói những gì Sài Gòn như trẻ thơ oà ra đại lộ Áo màu bay loang loáng áo màu bay Hãy biết ơn mẹ con và ánh sáng Từ nỗi khổ mẹ đẻ ra hy vọng Dù mai lớn lên con xoá những giới hạn chân trời Đôi mắt mẹ dịu dàng thế con ơi Ánh nâu ấy suốt đời con ơn nghĩa.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào