Cửa sông, cửa biển
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
1 Cửa sông là nơi sông gặp biển, Là nơi dòng chảy ngừng. Nơi buồm trắng buồm hồng Ra khơi,vào lòng. 2 Từ cửa sông Ta trông ra biển cả trập trùng, Tìm những chân trời tím biếc Những hòn đảo trầm buồn Những hang động dấu xương người cổ Việt... 3 Và khi cửa sông đa khép Ta khép lại cửa lòng, Khép lại dòng sông, Ta oà vào mặt biển Và hồn ta tan biển Trong muôn trùng bao la. 4 Biển hát những lời ca Ngân xa,vang xa mãi Những cánh buồm phấp phới Vẫy gọi mặt trời lên Ta thắp lửa niềm tin Tìm lại bao điều ta quên... 5 Ôi! Bao điều ta nhớ, Bao đều thiêng liêng găm giữ Bao điều thánh thiện cao xa Loá chói hồn ta, Vượt bờ vật chất... 6 Điều còn, điều mất Đêm đêm hiện về Bờ bên mòn,bên lấp, Lớp lớp phù sa Nghĩa mẹ, tình cha Suốt đời tưởng niệm... 7 Cửa biển Là nơi biển gặp sông Là nơi dòng chảy ngừng Mẹ tiễn cha lên núi Cha tiễn mẹ ra biển Đông Để ngàn năm mẹ chờ, cha đời. 8 Chúng con mỏi mắt trông Núi cao vòi vọi Biển cả trập trùng. Dù trong lao lung Dù trong bão nổi Ta vẫn tìm về cửa biển, cửa sông!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào