Có một lần tôi nghe Bản giao hưởng số bảy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
Căn hầm trong vùng bom toạ độ - những rễ cây đứt còn ứ nhựa - chiếc ra-đi-ô cũ kỹ phát giọng rè rè - căn phòng lạnh lẽo ở Lê-nin-grát bị vây hãm - mẩu bánh mì khô khốc - cái đói quay từng cơn chóng mặt Tổ quốc trên nền xám đen mùa đông năm 41 trên băng giá hồ La-đo-ga những giọt nước mắt đông cứng lại Tổ quốc tôi nghe tất cả rừng bạch dương của nước Nga vặn mình chín đợt bom B52 bừa qua chương đầu bản giao hưởng, lúc bộ gõ vang lên tiếng trống tiếng giày đinh phát-xít bấy giờ Lê-nin-grát là cánh rừng tôi đang ở mùa khô cây trút lá - một khoảng thưa thoáng vàng rực trong tranh Lê-vi-tan - tiếng ve chói sắc ngay trên những hố bom còn khét lẹt Tổ quốc tôi vụt thấy đáy sâu quằn quại tâm hồn Nga miệng núi lửa dưới tầng tầng tuyết phủ mùa đông chậm chạp nặng nề có lúc tưởng chừng không chịu nổi gió rít trên những giàn treo cổ bầy trực thăng quạt trốc từng địa hình... ngỡ mình đi qua mùa đông khủng khiếp ấy cùng với nước Nga và cùng chúng ta bản giao hưởng lăn vào đạn bom hầm hào bùn đất cuộc chiến tranh dài hơn bốn chương nhạc nhưng cuộc đời còn dài hơn chiến tranh tôi thấy cô gái ra bờ sông gánh nước màu trời xanh tiếng chim sơn ca hoa anh đào thân yêu bên những ngôi nhà gỗ cứ mùa xuân đàn sếu lại bay về... giai điệu ấy cần thiết như chén cơm, mẩu bánh mì cho những người đang đói trong thành phố chín trăm ngày phong toả trong những căn hầm dưới vùng bom toạ độ âm nhạc của thiên tài chia sẻ với ta, cách giữ gìn ngọn lửa với ta, những giây phút đắng cay khốn khổ trước khi đến những tràng pháo hoa vinh quang Tổ quốc không chỉ hiện lên trong chói lọi tiếng kèn đồng mà giữa quãng lặng im giữa hơi thở sâu thẳm của dàn dây hay nhịp nhanh vũ điệu vòng tròn tôi nghe một giọng trầm trầm day dứt “mất nước Nga thì ta còn sống làm gì nữa?...”
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào