Ông không làm gì cả, đi loanh quanh. Ông không đi đến đâu cả, đi rồi về. Ông không làm gì cả, ông suy nghĩ – không nghĩ ra cái gì cả. Con cháu nói thứ ăn hại, ông cười buồn. Lối xóm bảo đồ lười biếng, ông nín lặng. Không lo đói, lo rét gì cả – giữa đời làng bề bộn. Ngồi trên tảng đá, ông không nhìn gì cả, trừng trừng. Ông lẩm bẩm câu thần chú không ai hiểu gì cả, ông cười không kẻ biết cười gì cả. Ông đứng dậy bước về phía góc khuất xương rồng, và vén váy ngồi đái. Ông về, làng như thể của ông không là của ông. Ông vào, nhà của ông hết là của ông. Một sáng thức dậy, ông bỏ đời đi mất xương cốt.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào