Chuyện 15: Chuyện ông Klơng Man
Một số bài cùng tác giả
– Chuyện 4: Trà Ma Hani– Liên khúc chuyện tình vùng cao
– Chuyện 16: Ma Hời
– Chuyện 15: Đầu gối
– Chuyện 5: Thư cho & của Phăng
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 18:45
Không gì buồn hơn khi ông hiểu ông đã hết thời. Xa công văn đi và đến xa giọng ba đời cô thư kí với tiếng máy chữ cũ kĩ xa cửa văn phòng mở, đóng đúng giờ không gì buồn hơn Ông về vườn nhưng ông hiểu vườn đã hết thời (từ điển hôm nay cần xoá từ về vườn, có lẽ) bờ mương không còn cong, dòng nước thôi làm lững lờ lối cỏ, điệu cò đã vào qui củ. Thật quá buồn Ông về. Nhà đang hết thời cánh trẻ đổ hút vào phố (không thể tránh) bà cả ngày dán mắt vào nỗi niềm phim bộ (không thể trách) bởi làng cũng vừa hết thời Cây kuao vừa bị đốn hạ, hết tiếng bò ngọ trưa hết tiếng chó tru ma nửa khuya hết bài tụng ca ban mai Không gì buồn hơn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào