Sông Lu sinh ra cùng tôi năm đinh dậu. Hai mươi tháng hạn sông Lu nằm phơi thân trầm dòng vào lòng đất. Sông Lu chảy quyết liệt lúc tôi vỡ tiếng nói đầu đời, sông Lu ẩn mình trong tôi khi tôi bỏ làng đi lang bạt, lần nữa sông Lu lại ra đời với tôi ngày trở về. Đừng ai hỏi sông Lu ở đâu, đất Phan Thiết sông Lu lớn dậy chảy ngang trời Sài Gòn bay Tokyo, sông Lu tắt Baghdad hát cùng Euphrates. Sông Lu ngã bệnh chết khát, như tôi, sông Lu giận dữ gào thét hay rì rầm kể chuyện. Sông Lu khô – cháy, đứng – đói, đầy – trào, sông Lu nung nóng đồi cát hay sông Lu tự vỡ bờ chở phù sa bồi ruộng đất quê hương. Cả khi sông Lu bị con người biến thành thứ mương tháo vô dụng, sông Lu vẫn cần cù mang phù sa đổ vào biển. Sống như là mang phù sa đổ vào biển.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào