Giấc mơ bị giam cầm từ rất sớm dẫu bé con Đã chết những dấu chân dấu chân vẫn con đường mòn ấy từ làng lên đồi và ngược trở về làm quen thuộc hơi gió Đã chết cơn mưa đầu đời chết câu thơ chưa kịp khai sinh những khoanh rừng Với ngọn gió, ngọn đồi quen thuộc với khoảng rỗng trần gian nơi ý tưởng chưa đầy tràn anh ở lại với hơi thở và hơi thơ câm nín với giấc mơ triển hạn và cuộc sống mãi mãi làm triển hạn Khi hơi thở cuối cùng đã hết hạn chờ đợi anh đi Ở lại dấu chân bị xoá tên sông đã chết lang thang những câu thơ trì hoãn.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào