Tặng Trà Vigia, tác giả truyện ngắn Chăm H’ri Là hạt giống cuối cùng của hoàng tử bị bỏ rơi khi năm tháng qua đi lịch sử qua đi bóng tối qua đi ánh sáng qua đi ông ở lại không căm giận than van trách oán Cư trú đường biên đêm và ngày một sinh thể nhùng nhằng giữa thế giới loài người và lũ vượn lưu giữ thứ kí ức về tàn cuộc Khi sự chờ đợi làm thứ gió bào mòn dốc trán hi vọng thành nỗi xa hoa tinh thần ông đi xuống với thế giới con người Kể rằng ông khước từ ngôn ngữ lũ vượn cả chối bỏ tiếng nói loài người Kể rằng ông chỉ huýt sáo buồn hay vui ông huýt sáo chán nản hay hứng tình ông huýt sáo chép sách hay tu rượu ông huýt sáo dật dờ làng qua làng Kể rằng ông là Chăm H’ri cuối cùng đang sứ mệnh truyền lưu một bí mật không cứu vớt ông không thể cứu vớt ai Khi nửa khuya tiếng huýt sáo ông vang lên kì lạ khiến trái nứng của goá bụa trong làng thức giấc chùm lông nách quý bà bắt đầu dậy mùi là ông lên đường làm cuộc gieo vãi Để khi mảng nắng đầu tiên của ngày sắp khai vỡ trên đồi trọc ông đi về phía rừng thế giới riêng ông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào