Tôi đã làm khổ cô láng diềng niên khoá cuối trung học trước khi làm lang thang. Năm năm nàng chờ, thằng Vang nói mầy quá tệ làm nó khổ mầy ngủ ngon ăn khoẻ còn nhăn răng cười như khỉ. Ôi em còn hay đã thành ma, hôm nay trời trăng nào biết? Tôi đã chửi tệ bà nhà quê đáng tuổi mẹ không một lời bà quay lưng đi dáng lom khom muốn đổ. Bốn mươi năm bà quên, tôi thì cứ nhớ. Tôi đã chơi bóp cổ chú chó con nhà hàng xóm cho tới chết. Tôi đã bẻ trộm cả đống măng tre bác người Raglai bạn nối khố của cha. Tôi đã đánh bè hội đồng thằng chăn trâu làng bên ăn cắp lúa bó bác Phôk. Tôi đã trịnh trọng thử học làm thiền sư rũ bỏ sau lưng sự đã rồi đã rồi đã rồi nhưng không thể. Không sự cố nào khiến tôi đốn ngộ không bài học nào làm tôi tiệm ngộ. Tôi đã không thể quên không bao giờ. Bao giờ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào