Chuyện 12: Apsara
Một số bài cùng tác giả
– Chuyện 4: Trà Ma Hani– Liên khúc chuyện tình vùng cao
– Chuyện 16: Ma Hời
– Chuyện 15: Chuyện ông Klơng Man
– Chuyện 15: Đầu gối
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:31
Thuở em ngủ quên trong đá, tôi nghĩ có thể em có – tôi mơ mộng em. Khi em ước thoát đời đá, tôi tin em sẽ có – tôi thèm khát em. Lúc em đòi rời kiếp đá, tôi biết em chắc có – tôi khẽ chạm vào em. Tôi vỗ mạnh vào em, em vỡ tiếng nói. Em cất tiếng hát, khi tôi đánh thức em. Em đã có – đường nét và hình khối, dáng đứng với điệu cười. Apsara Ap sa ra Tôi gọi tên em – em bước ra và nhảy múa nhảy múa nhảy múa. Người đời thấy em có mặt biết em đang có mặt. Thuở đời tung hô em, em buồn. Em nín lặng – ngày, tháng, năm, thế kỉ và thiên kỉ. Em ngoảnh đi, không thể níu. Tôi không thể gọi. Em sụp đổ. Em mong về với đá quyết trở lại kiếp đá. Một lần và vĩnh viễn. Ap sa ra Ap s a r a.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào