Khi tất cả đã đổ vỡ – ông đứng đó giữa đụn cát bãi bờ, Glang Anak không nơi đến chốn về, ông đứng đó cao lớn cô độc, Glang Anak nhỏ bé muốn làm mất hút. Những con chữ gánh một trăm mười sáu câu thơ không thể nâng đỡ Glang Anak. Khi không thể cứu vãn nữa rồi – ông bước đi, Glang Anak không tuổi tên danh dự quá khứ tương lai hi vọng tuyệt vọng. Một mình ông đứng đó Glang Anak – hiện thực mà mơ hồ, vừa được nhưng đã mất, có mặt như vắng mặt. Ông đứng đó Glang Anak không tay chân bao tử khối óc, bóng ông đổ xuống bóng cát đổ vào bóng đêm Glang Anak. Khi đã nhìn thấy tất cả, đằng trước đằng sau, khi đã chịu đựng tất cả – Glang Anak ông đứng đó trái tim vươn khỏi lồng ngực lớn lớn dần sụp quỳ uống biển Đông, cho khô cạn. Cho đủ một trăm mười sáu câu Glang Anak lầm lủi trở về. Khi đã thấu hiểu tất cả – ông bước đi, không ai biết ông đi đâu, Glang Anak vô danh hơn hạt bụi vô danh. Khi đúng một trăm mười sáu câu thơ làm hành hương trở về đỡ nâng vạn sinh linh sót lại, Glang Anak ông đi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào