Nó nhìn mâm cơm canh rau muống lỏng bỏng trừng trừng có lẽ nó nhớ hai mươi năm qua nhanh Tôi thấy mâm cơm nhìn đăm đăm nó xưa lắm mâm cơm sinh viên. Tôi không thấy nó nhấc đũa không thấy nó cầm chén tôi thấy nó nhìn trừng trừng hai giọt nước mắt lăn xuống Nó không đói nó thấy đứa con trai đầu mặc xà lỏn dúm đất sét đống đồ chơi điện tử đắt tiền tan chảy trôi đi tan chảy tiền nhà băng xe hơi mới tậu trôi đi phấn son môi bà vợ cô bồ nhí thơm múi mít trôi đi Mẹ già bì bõm đám rau muống hai mươi năm qua nhanh Nó đói có lẽ nó cầm chén nhấc đũa xới bữa cơm sinh viên có kịp chữa lành vết thương nó dẫu bản sao?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào