Con đường từ Hà Nội Đến Điện Biên bây giờ Chỉ mấy tiếng đồng hồ Đâu có như ngày trước Quanh căn hầm Đờ Cát Đã mấy mươi mùa hoa Mưa nắng cứ đi qua Bao buồn vui còn đó “Thắp ở đầu ngọn gió” Chỉ lo hương chóng tàn Đi sao hết nghĩa trang Khói hương chừng không đủ! Vừa mới ra khỏi ngõ Đã gặp bao anh hùng Chết còn mang xuống mộ Bao nhiêu là chờ mong... Lở loét mãi trong lòng Vết thương không kín miệng Cứ đến ngày Kỉ niệm… Lại tưng bừng, nhói đau… Tại vì đâu, vì đâu Mấy nghìn năm giặc giã Bao nhiêu là trả giá Cúi đầu như nén hương! Nghĩa trang dọc con đường Chạy dài theo Đất Nước Quanh căn hầm Đờ Cát Lưng người như mái che… Mấy chục năm qua đi Vẫn chưa tìm thấy mộ Bao nhiêu mùa hoa nở Người xưa không thấy về Mộ bên mộ nằm kề Như là tăng, võng mắc Những đêm rừng Việt Bắc Những chiều mưa Trường Sơn! Chỉ mong những nén hương Không quên từng nấm mộ “Thắp ở đầu ngọn gió” Biết là mưa, có nghe… Thôi thì ta cứ thắp Cho cả trời Pari Thôi thì ta cứ thắp Cho đau buồn qua đi! Cứ nhắc mãi làm gì Cứa lòng ai xa xứ Khói hương chừng không đủ Thì thắp bằng quả tim… Con đường từ Điện Biên Quay trở về Hà Nội Nén hương như dấu hỏi Còn chưa câu trả lời! Mưa gió vẫn mù trời Càng đi càng thấy mỏi Mẹ và em có gọi Cũng không sao về cùng Ra ngõ gặp anh hùng Mẹ còng lưng ra ngõ “Thắp ở đầu ngọn gió” Nén hương ai vừa đưa… Đâu phải nén hương thừa Thắp cho người cúi mặt Dù là Nam hay Bắc Đều che chung nấm mồ! Khói hương thơm bốn mùa Thôi đừng ai nhắc nữa Tướng Giáp đang chụm lửa Thắp lại từng nén hương Đã đi chung một đường Chung một dòng Bến Hải Làm sao không hoá giải Đau buồn bằng buồn đau Quá khứ ở phía sau Đã thuộc về lịch sử Khoét mãi vào quá khứ Tương lai không nụ cười Chiến tranh qua lâu rồi Cầm tay nhau mà hát Quanh căn hầm Đờ Cát Có cả rừng Trường Sơn! Mưa và đường dù trơn Vừa thắp lên lại tắt Quanh căn hầm Đờ Cát Vẫn thoảng mùi khói hương Thắp cho cả hai phía Dù người vui, kẻ buồn Lành sao được vết thương Nếu như không bọc lại! Làm sao mà hoá giải Khi lòng người chưa yên Đâu chỉ ở Điện Biên Đâu chỉ riêng Pháp, Mỹ! Bàn tay em, tay mẹ Đã mở ra con đường... Hà Nội như gần hơn Cả Pari cũng thế Nối chân trời góc bể Bằng nhịp cầu quả tim... Sẽ còn đau mãi mãi Nếu mà không biết quên… Nếu mà không biết nhớ... Lạc cả mẹ và em! Tự lòng ta phải mở Con đường từ Điện Biên…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào