Chương 04: Nếu không có tướng Giáp
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hưng Hải
Một số bài cùng tác giả
– Chương 02: Điểm hẹn lịch sử– Khi lò lửa đã rực lên
– Trong vô cùng giản dị
– Địa đạo lòng Người
– Chương 09: Thần tốc, thần tốc, thần tốc...
Một số bài cùng từ khóa
– Chương 02: Điểm hẹn lịch sử– Chương 09: Thần tốc, thần tốc, thần tốc...
– Những ngày tang lễ của Đại Tướng là những ngày nhân dân phong thánh cho Ngài
– Chương 06: Có một Điện Biên không nói cho ai biết
– Võ Nguyên Giáp tự răn
Ngỡ như trôi tất cả xuống chân đèo Xuống vực cả những trằn lưng kéo pháo Trơn như mỡ những lối mòn cõng gạo Những dốc đèo kéo pháo trong mưa Đèo Lũng Lô Đâu chỉ đèo Lũng Lô Đâu chỉ có anh hò, chị hát Bao nhiêu là xương tan thịt nát Căng mình ra cho pháo nhích từng li Chỉ từng li mà không dễ dàng gì Kéo được pháo qua từng cơn sốt rét Kéo được pháo dưới làn bom huỷ diệt Trong những đêm mưa ngỡ trôi cả rừng già Trôi cả những người đang kéo pháo Cả pháo cả người đều lao xuống vực sâu Núi cao Dù núi cao đến đâu Không cao bằng đầu gối người leo núi Nhưng gối đã phải bò mà không sao giữ nổi Sợi dây chằng giữ pháo giữa đèo cao Lợt bao nhiêu bàn tay mới chỉ mới khẽ động vào Đã toé máu, đã nhói tim buốt óc Ăn nhằm gì với mưa rừng như nhổ từng sợi tóc Đường kéo pháo không chỉ đo bằng lòng yêu nước Mà đo bằng xương máu mấy nghìn năm! Pháo đã vào trận địa, đạn đã lên nòng Chỉ cần đợi giờ G là trút lửa Trong im lặng thẳng căng như nghẹt thở Những cỗ pháo như voi rừng chỉ chực lồng lên Bên cỗ pháo những em gái Điện Biên Đẹp như hoa ban Thơm như xôi nếp cái Như quên cả thẹn thùng và ái ngại Ngồi vá áo cho lính cởi trần trong đêm mưa Không ai có thể ngờ Dưới lá cây rừng con kiến đốt Dưới lá cây rừng con rắn độc Đường kéo pháo vào đã để lộ dấu chân Lộ điệu hát, câu hò khi kéo pháo Tướng Giáp biết điều này qua những người dân công gánh gạo Qua chính người kéo pháo lạc rừng đêm Bài học nghìn năm đánh giặc của Tổ tiên Còn đó một Chi Lăng trong Tướng Giáp Còn đó một Bạch Đằng trong Tướng Giáp Linh cảm giữa chiến trường cho ông biết Thực tế chiến trường cho ông biết Đạn đã lên nòng cũng phải tháo ra thôi! Kéo pháo ra, dù gian khổ gấp trăm, gấp mười Cụt hứng bao người đang hừng hực Vẫn phải kéo pháo ra, nguỵ trang che mắt địch Không kéo pháo ra là sẽ gục nòng?! Không qua trường quân sự nào không có nghĩa không thể cầm quân Quyết định của ông có thể sẽ làm ai bực dọc Thậm chí nghi ngờ Thậm chí không tin Nhưng Bác đã dặn chắc thắng mới đánh Ông thương những người lính như con nhưng vẫn phải dằn lòng… Thực tế chiến trường và truyền thống đánh giặc của cha ông Đã cho ông một quyết định làm chuyển rung thế giới Một quyết định mà trước ông, bao vị tướng lừng danh chưa ai làm nổi Kéo pháo vào đã khó, kéo pháo ra còn khó hơn vạn lần?! Là cực kỳ khôn ngoan hay sẽ mắc sai lầm Do dự không làm nên lịch sử Lịch sử sẽ ra sao, nếu không có Tướng Giáp ở Điện Biên Phủ Vào giây phút phải có một quyết định khó khăn nhất trong đời cho cả non sông Điều gì sẽ xảy ra khi cứ chần chừ, nghe theo ý đám đông Điều gì sẽ xảy ra lúc cần… không quyết đoán Điều gì sẽ xảy ra khi thiếu lương, thiếu đạn Điều gì sẽ xảy ra khi pháo gục nòng Trong ông sáng từng trang lịch sử mấy nghìn năm Dựng nước và giữ nước Kế sách và mưu lược Tướng Giáp như Bác Hồ luôn tính trước, suy sau Đâu chỉ là kéo pháo ra khi đã kéo pháo vào Đâu chỉ là bày binh bố trận lại Quyết định của một người có thể làm thay đổi cả thế giới Nếu không phải là Võ Nguyên Giáp, không biết là Điện Biên Phủ năm ấy sẽ ra sao? Hà Nội sẽ ra sao? Dân tộc sẽ ra sao? Sẽ ra sao đồng chí, đồng bào, nếu như ta thất thủ?! Chiến thắng Điện Biên không chỉ chấn động địa cầu mà còn làm tỉnh ngộ Cho tất cả những kẻ cuồng tín biết và hiểu thế nào là Đại tướng của lòng dân
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào