Chương 07: Tiếng đàn trong đêm phố vắng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hưng Hải
Một số bài cùng tác giả
– Chương 02: Điểm hẹn lịch sử– Khi lò lửa đã rực lên
– Trong vô cùng giản dị
– Địa đạo lòng Người
– Chương 09: Thần tốc, thần tốc, thần tốc...
Một số bài cùng từ khóa
– Chương 02: Điểm hẹn lịch sử– Chương 09: Thần tốc, thần tốc, thần tốc...
– Những ngày tang lễ của Đại Tướng là những ngày nhân dân phong thánh cho Ngài
– Chương 04: Nếu không có tướng Giáp
– Chương 06: Có một Điện Biên không nói cho ai biết
Tiếp quản Thủ đô Trở lại Thủ đô cùng Bác Hồ Cứ tưởng sau năm 1954 Cầu Hiền Lương sẽ nối nhịp Hơn 20 năm sau Điện Biên Phủ, Tướng Giáp Vẫn như đêm bên Bác ở giữa rừng Xin đừng đổ tội cho mùa đông Mặt trời lúc nào không toả nắng Xin đừng đổ tội cho mùa xuân Hoa lá bao giờ không tươi thắm Giá như hơn 20 năm không phải là tiếng súng Mà là tiếng đàn trở về từ Điện Biên Cất lên Từ tấm lòng Đại Tướng cất lên Trong những đêm phố vắng! Những người rời Hà Nội, Hải Phòng di cư vào Nam năm ấy, không phải ai cũng mang theo thù hận Họ chẳng hận thù gì tiếng đàn mà sao có người còn cứ tưởng… Có lãng mạn lắm không khi đứng dưới ngọn cờ Lúc nào cũng “Chào 61 đỉnh cao muôn trượng”?! Có muôn trượng lắm không khi nhìn xuống Hồ Hoàn Kiếm ở đâu Cụ Rùa Hơn 20 năm chưa thể hoàn kiếm Tướng Giáp còn dầm mình trong mưa Dầm mình trong nỗi đau trận mạc Dầm mình trong bao nỗi tin, ngờ Cả thắng, cả thua đều trả giá Trả giá đến bao giờ sông Bến Hải còn kia “Đáy sông còn đó bạn tôi nằm” Bờ Bắc, bờ Nam hơn 20 năm mỏi mòn bao chờ đợi Nhìn thấy nhau mà không thể qua cầu Cùng gác chung một dòng Bến Hải mà không thể bắt tay nhau!? Điện Biên Phủ đã ở lại phía sau Rừng vắng sương mờ ở phía sau Tướng Giáp Tiếng đàn vẫn không sao dìu dặt Tiếng đàn như nước mắt cất lên Mặn như máu dọc chiến hào Điện Biên Mặn như máu dải Trường Sơn ngút ngắt Xanh vào vô tận những nỗi đau Khi một người ngã xuống Tướng Giáp như lịm đi trong tiếng đàn Xin đừng đổ tội cho nỗi buồn Không đỡ nổi trượt chân cây nạng gỗ Xin đừng đổ tội cho bờ vai Không gánh nổi nỗi đau bao thiếu phụ! Tự truyện của tiếng đàn còn nức nở Mẹ ở hai phía cây cầu chết lặng vì con Chết lặng vì bao điều dang dở Chết lặng vì không sao đoàn tụ… Đêm phố vắng một mình Tướng Giáp khóc trong mưa Khóc trong tiếng đàn những nỗi niềm trăn trở Những nỗi niềm không dễ ngỏ cùng ai Tiếng đàn như một tiếng thở dài Vắt qua hai thế kỷ Thế kỳ nào cũng lộng óc tiếng bom rơi, đạn nổ! Sao không là tiếng đàn Đêm mất điện hoa quỳnh vẫn nở Đường Hoàng Diệu vẫn thơm mùi hoa sữa Ở đâu bay về hương hoa ban! Sao không là tiếng đàn Của cây đàn như nhịp cầu Hiền Lương trong đêm mất điện Xin đừng đổ tội cho Điện Biên Xin đừng đổ tội cho Cụ Rùa nhô lên không nhận kiếm? Tiếng đàn đang tự truyện Làm sao mà dịu được nỗi ngày qua Lỡ nhịp một cây cầu như tiếng đàn bị đứt Lỡ nhịp bao cuộc đời không có ngày xum họp Hơn 20 năm mong nối lại một đau buồn Năm 1954 cứ tưởng… Còn cứ tưởng đến bao giờ Sao không nghe Đại Tướng Ông đâu có bàn lùi Máu người không phải là nước lã Hơn 20 năm Trường Sơn trong bom rơi Tiếng đàn có làm bình yên lại được lòng người Thắng được nỗi đau mới là thắng đẹp Thơm cho cả đất trời mới thực là hoa Đừng có tưởng, mùi hương không nhầm lẫn Đừng có tưởng, lời khen không bắn lén Tiếng đàn đang tự truyện Cầu Hiền Lương đang tự truyện Chẳng đứt nhịp nào sao không thể bước qua Hơn 20 năm là bao nhiêu nước mắt Bao trở trăn từ một ngôi nhà Văng vẳng tiếng đàn đêm phố vắng Đại Tướng ngồi chắp lại những lìa xa…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào