Chiếc đuôi của gió
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đăng Khoa
Một số bài cùng tác giả
– Mũi đan giữa áo đêm mênh mông– Cỏ trinh nữ
– Người làm vườn
– Tôi gọi em, bằng một mù sương
– Đoản khúc
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 13:10
Ngoài sân, tôi và trống vắng Ngồi ngắm kỷ niệm quẫy như chiếc đuôi của gió Lũ ngày tháng lại leo triền dốc mộng Về dựng đồi cỏ vàng dáng ái ân Gửi những bức thư theo đường gió Gọi trở về đây, đầy đủ mặt nụ hôn Lũ ngày tháng lại men theo cơn nhớ Về dựng con đường bóng chảy phôi phai Gom lá mục để khuya về châm lửa Chúng ta lại phải chờ cháy bên nhau… Ngoài sân, chỉ còn trống vắng Tôi đang bay, tay cầm chiếc đuôi của gió…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào