Mũi đan giữa áo đêm mênh mông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đăng Khoa
Một số bài cùng tác giả
– Cỏ trinh nữ– Người làm vườn
– Tôi gọi em, bằng một mù sương
– Đoản khúc
– Cây của mùa xuân, lá của mùa đông
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 18:24
Chẳng biết khóc ai mà trời run rẩy, thở ra từng cơn gió. Da thèm làn da đắp, áo đòi thêm bờ vai. Tôi cố tìm tôi, Bước lênh đênh như bơi giữa biển. Chàng đắm tàu thèm tiếng hát hải tinh. Tôi cố tìm tôi, Bước nặng nề như chôn chân đầm cát Chắc lại nghe nhầm Nàng đâu có về hát giữa lũng mơ Tôi cố tìm tôi, Bóng rơi như bụi Tan rồi tan nữa Mũi đan giữa áo đêm mênh mông.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào