Người làm vườn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đăng Khoa
Một số bài cùng tác giả
– Mũi đan giữa áo đêm mênh mông– Cỏ trinh nữ
– Tôi gọi em, bằng một mù sương
– Đoản khúc
– Cây của mùa xuân, lá của mùa đông
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 19:41
Nhớ cỏ hoa, tôi ra vườn Xem tôi chăm sóc nỗi buồn của tôi… Tôi tưới mãi mà chiều vẫn héo Trên hoa, ngày trượt ngã vào đêm Khu vườn sáng bằng lửa trên lưng con kiến Bầy im lặng đang bò Tôi lau mãi mà ghế lòng vẫn ướt Mưa là em, em là mưa Đêm nào vắng là khu vườn lại dột Thí dụ đêm này Mắt lá ướt giọt mây… Tôi gọi mãi mà em vẫn lặng Chỉ nghe tiếng bước chân trả lời Chân đưa núi thẳm xa trùng khơi Tôi tưới mãi mà chiều vẫn héo Trên hoa, ngày trượt ngã vào đêm…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào