Chạy bão như chạy giặc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
cơm nắm, mì tôm, xoong nồi thêm một lần dân tôi đi sơ tán nhớ ngày xưa trên xe bò cọc cạch tránh bom Mỹ tận vùng sâu vùng xa giờ bão nhằm thẳng hướng nhà ta thôi thì chạy bão như chạy giặc thôi thì cửa nhà khoá chặt cậy dân quân dân phòng lại ca bài "bé bé bồng bông bé đi tránh bão bế em theo cùng" mẹ giờ tránh bão bé ngồi taxi mẹ giờ trú bão bé chen xe đò mẹ giờ chạy bão bé (vẫn) đi xe bò giàu nghèo có dịp thì phô người nhờ nhà dân người thuê khách sạn người ở tập trung người phòng máy lạnh nhếch nhác sang trọng cùng đón bão vào nhếch nhác sang trọng thì khác nhau người xé bão cứu dân kẻ chém gió người tác nghiệp mất mạng kẻ ngồi không được tiền bão quăng quật như điên rừng cao su non gãy đều tăm tắp kẻ gieo gió chờ bán mủ cây người trồng cao su chờ xách bị ăn mày đột nhiên lũ quét thuỷ điện xả lũ đột nhiên kẻ nuôi lũ kiếm tiền dân chạy lũ trối chết cứ mỗi năm sơ sơ mươi cơn bão lớn huyết áp tăng áp thấp huyết áp tụt cứ mỗi năm chạy bão như chạy giặc cứ mỗi năm lại ca bài "bé bé bồng bông"...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào