Chẳng có gì trầm trọng cả
Một số bài cùng tác giả
– Chuyện 4: Trà Ma Hani– Liên khúc chuyện tình vùng cao
– Chuyện 16: Ma Hời
– Chuyện 15: Chuyện ông Klơng Man
– Chuyện 15: Đầu gối
Chẳng có gì trầm trọng cả khi lũ mây đen nặng hơi nước không chịu làm mưa xuống rẫy khan cô gái họ Likuk chưa biết đến vị hôn đã yểu cô khác uống thuốc rầy sau đêm tình nhân đầu tiên Không có gì nghiêm trọng lắm có thể cô nàng đã nông nỗi như ông Phok nhìn thế giới qua ngôn ngữ đang rụng đang mòn cũng chưa đến nỗi nào nhưng ông đã rất buồn và sống như là tự tử Lẽ ra ông Klơng Man cứ hèn như bao kẻ khác hèn họ sống không tệ như ông tưởng, có lẽ chuyện đầu gối năm xưa đã đi vào lịch sử anh T’Maung bỏ vài buổi cày đột xuất ngồi quán càphê Trà Vigia không làm cuộc lãng du sang Thái và không có cuộc lưu lãng trở về hay Trần Wũ Khang cứ nằm lì Núi xám chuyện lẽ ra không nên như thế Cũng không nghiêm trọng cả chục cừu giống thiếu cỏ chuyển sang xẻ thịt rớt giá và bị con buôn xù thằng bạn đưa tang bằng chục bình rượu gao thằng khác lẽ ra cần kịp ngưng ăn đút lót thằng nữa bỏ thói hoạnh hoẹ bà con hoặc chớ ra ứng cử Mặt trận huyện giá phân đừng tăng. Thằng Yaman đừng chạy xe quá tốc chết. Cũng chẳng có gì trầm trọng nếu nó đừng lôi bạn tình nó theo hoặc lẽ ra nó nên chọn cái chết khác vào ngày khác sau chiều mưa muộn chẳng hạn Lẽ ra ông Ka-ing Cân chớ bỏ dở lễ Rija Nưgar hay chiều thứ bảy năm ấy tôi đừng nhảy xe lửa về gặp em và lẽ ra em đừng cười như thế cho 20 năm sau tôi còn cù rủ buồn Cũng không có gì là quá nghiêm trọng ngày tháng vẫn trôi mây vẫn bay qua rẫy khan và cuộc đời vẫn nhộn ví có buồn ít/nhiều cũng không sao cả Chăm H’ri vẫn huýt sáo mỗi nửa khuya Mưdwơn Tìm vẫn chơi đủ đầy 72 điệu trống.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào