bước ngang dòng sông pháo đài xanh la đà rủ chim làm tổ đêm nghiến răng ngày lam lũ thở gai khóc lá than cành viết lên cao xanh ngọn bút trúc tâm ngơ ngác không biết viết thì vót nghêu ngao bình cũ hũ sành thài lài rau mác nấu canh bắt tép kho cà nuôi anh khôn lớn thương mẹ kính cha khổ nghèo tật bệnh hoá trăm vị thuốc cứu người – này bạn tre ngâm ơi sao mắt rạng ngời mùi hơi gắt – thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt như thân ta ủ kín trong bùn – này chìa vôi nọ bách thanh sao cứ nghe xạc xào là hót – thì bác tre mới mặt trời nứt mắt đã toả bóng về sau – không thể sống mà đau không thể chết mất gốc gió nồm nam thay quạt ngồi bụi tre đôi phút mát lòng quăng quật cả nghìn năm chịu trăm thứ đè đầu cưỡi cổ chờ trăng lên hát giọng thổ lý con gì vắt nửa khố dây như bác Năm Trì đây lên bảy bác cọc còi theo cha ra đồng đập đất cục thoang thoảng mùi phân bò mùi hương ấy trốn sâu trong tiềm thức mấy mươi năm sau bật nút thành thơ bác Năm Trì lơ tơ mơ bác Năm Trì dân Quảng Ngãi nhớ bác trán vồng như luống khoai tay chai bánh tráng sượng mắt băm băm lục tìm tám hướng cuốc vung lên moi từng củ cui mặt đanh rắn đất cục mùa phơi ải bác Năm Trì dân Quảng Ngãi ghét bác ghê cái tính hay nói tục chửi bậy chẳng nhằm ai như trẻ con ném đất cục vô ý trúng có khi đền thấy mẹ có khi phải kiểm điểm dù đất cục quê mình chỉ u đầu chứ không sưng bác Năm Trì tưng tưng tưng bác Năm Trì dân Quảng Ngãi mùa tiếp mùa bác kéo nhá buông câu xơi tái dăm ba thằng se sẻ có lúc buồn leo tít ngọn cau hát giọng thổ những bài ca quá lửa như cá bống kho tiêu khen khét mùi niêu đất bác chúa ghét những bống bống bang bang ăn cám trả vàng bác Năm Trì tàng tàng tàng bác Năm Trì dân Quảng Ngãi đêm láng lênh bác ngồi gãi háng trăng hạ tuần nhớ lung mung hình như tổ tiên mình có cái chén mẻ gửi đâu đó bên dưới đế tháp Chàm những ngọn tháp chỉ còn trong ký ức hình như tổ tiên mình trồng một bụi tre trồng một luỹ tre trồng một rừng tre bên dưới thành Châu Sa bên dưới Trường Luỹ đâu đó bên dưới những niềm hy vọng cũ người ta lên voi xuống chó lên ngai xuống bãi thài lài còn bác năm này qua năm khác nhào nặn đất cục bác Năm Trì ục ục ục bác Năm Trì dân Quảng Ngãi bây giờ bổ nhát cuốc đào lên lại gặp những niềm hy vọng cũ những giấc mơ quá lửa những rễ tre hoá thạch tự bao đời quê hương ơi làm sao tôi sống thiếu Người làm sao tôi thành một bóng cây nho nhỏ nếu trước nhà tôi, ngoài ngõ không rậm rì rậm rịt một bóng tre?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào