Chân tháp
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
vài cái xoong móp méo áo rách toạc mấy trăm năm một điệu hành khốn khổ phương nam cuốc bộ phương nam xe đò phương nam đất hứa phương nam cùng đồ mặt căng bình thản những dòng sông mất tích những đám mây trượt ngã những hàng cây tắt nến trong đêm tôi đi về nhà mình thèm một ngọn lửa màu rơm một ổ chó ấm hơi chờ đợi và tôi gặp một chàng trai sáu trăm năm trước một cô gái sáu trăm năm trước vật vã trên bãi sông Trà gió mơn man da thịt mùi bắp non mùi rong rêu mùi bùn mùi nước sông ngai ngái đằm đằm trai gái hoang sơ những cú xoay mình những tiếng rên bất chợt tôi nghe từ sáu trăm năm trước một giai điệu quen một bài hát không lời sáu trăm năm hay sáu nghìn năm mùi ân ái trong đêm vẫn thế cái mùi quen quen như thể nó làm nên Quảng Ngãi tôi kính dâng lên tổ tiên mình chiếc bát mẻ nằm lặng bên chân Tháp cái bát người con trai Việt lăn lóc tìm cặp mông người con gái Chàm như tìm nơi trú ngụ lăn lóc tìm mênh mang vó ngựa lăn lóc tìm ấm êm bếp lửa lăn lóc tìm đức tin chân Tháp hình cặp mông cô gái phương nam hề, mệt lả! phương nam hề, tái tê! trong xách: ba chai mắm trong túi: sót hai đồng trong tay: nghề câu mực trong đầu: hy vọng sắt phương nam hề, cơ nghiệp! phương nam hề, oan nghiệt! mặt căng bình thản tìm thì gặp bãi sông Trà lều lợp lá cào don xúc tép vợ vợ chồng chồng bống bống bang bang cơm bạc cơm vàng nước nước non non cắm sào ở đâu quê hương ở đó xin ba lạy cúi về làng xóm cũ ngẩng đầu lên thấy Thạch Bích tà dương thấy đất Cù Trâu thấy bờ xe nước những ống trúm nhốt giùm ta ký ức những con đò lơ lửng phía vầng mây ăn tô don mùi nước sông đọng lại dội từ thăm thẳm hang xưa ấy một tiếng “ngà ơ” gọi ta về ta như con dế thèm đám cỏ gặm hết thời gian bỗng tái tê sương treo anh ánh mờ nỗi nhớ bầy trẻ hò reo phủ Cù Trâu có con dế dũi đào cun cút tìm chút tuổi thơ đến bạc đầu nơi ấy vẫy vùng bao chú Cuội đất sét nặn lên cả thánh thần bụng rỗng tay không mà bắt giặc nước lã vã nên hồ rượu tăm Cao Chu thần ơi, sao Người chọn sông Trà cho kiệt tác “Trà giang thu nguyệt”? phải vì Người hoá thân lưu lạc khói sóng hai trăm năm hết Bùi Nhị Minh Trọng lái thuyền lại tới Bùi Huệ chở Người tuần du trên xe chó kéo? hết miên man sông Trà lại lòng vòng đảo Bé mỗi dốc cao xe chó kéo như lùi “khách bộ hành nước mắt tuôn rơi” vì sao quê hương tôi lại khiến người dưng rơi nước mắt? tôi hỏi bác Năm Trì, bác rầu rầu nét mặt: “có lẽ quê mình buồn quá con ơi nhưng khi quá vui người ta cũng khóc” dường như Quảng Ngãi tôi thường quá một cái gì buông câu giữa muôn trùng đói rách mong giật được một ngày sáng tươi quê hương bỏ thì thương vương thì tội em thèm làm việc lắm anh ơi! trong đêm xe nảy xóc mắt lặng nhìn về sau đầu dúi lên phía trước mười ngón tay khát khao phương nam hề, đơn độc! phương nam hề, xoáy lốc! mặt căng bình thản mỳ gõ thâu đêm Sài Gòn hoa lệ trứng cút thâu đêm Sài Gòn mưa xé bánh xèo thâu đêm liu riu ngọn lửa xích lô thâu đêm từng vòng cô đơn đất quê tôi hai lần thất lạc người quê tôi hai lần lưu dân vì sao muốn khóc? có một hạt cỏ may cư trú lênh đênh ngày ấy xanh lá trúc có một chiếc xe đò đi về mông mênh đỏ đen phận người câu mực phương nam phương nam dòng chảy mấy trăm năm mặt căng bình thản
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào