Chân sóng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
“Cánh chim rơi rớt tả tơi Đại dương rộng lớn là nơi trú nhờ” (thơ của một người đánh cá xa bờ) lên tám tuổi lần đầu nhìn thấy biển lần đầu đi biển ói mật xanh mật vàng biển mênh mang tôi nhỏ bé những thủy thủ tàu Ba Lan dồi tôi như quả bóng nhẹ họ cười mà tôi khóc chỉ thế thôi nhiều năm sau tôi không nhìn thấy biển dù có “vượt trên đỉnh cao Trường Sơn” cũng không nhìn thấy biển suốt thời ấy biển với chúng tôi là tận cùng cuộc chiến một là được trở về với biển hai là không bao giờ chỉ thế thôi con nào biết mẹ bạc đầu vì biển mỗi làn sóng như một dải khăn tang con nào biết mẹ đau vì biển đau vì thiếu biển đau vì thừa biển đau vì biển thiếu con mình đau vì biển thừa hy sinh những mộ gió những hình nhân phơ phất những hải trình dài suốt mấy trăm năm những Bãi Cát Vàng san hô mê hoặc những phận người bó chiếu giữa mông mênh chỉ thế thôi nhưng mẹ ơi còn biển là còn những chuyến đi không hẹn ngày về nhưng mẹ ơi còn con trai trong bụng là mẹ đẻ hết ra cho chúng giong khơi người quê tôi không quen lời bay bướm giọng nói nặng dây buồm con trai biết bơi từ trong bụng mẹ biết lắc thúng từ khi chưa biết chu vi hình tròn biết tính cá bằng khoang ăn sóng và nói gió lặn sâu mấy chục sải ngậm vật vờ ống thở bơi bên cạnh hải sâm như một chiếc tàu ngầm tỉ tê cùng đáy biển như một người bạn thân lặn biển Hoàng Sa liệt nửa người giờ ngồi xe chó kéo người bé trên đảo Bé mỗi khi nhìn thấy biển mắt rực cháy “biển ơi biển ơi biển ơi” thế thôi lặng im như đá mồ côi họ dạy anh tình yêu không lời anh yêu biển mà đứng trên bờ anh yêu nước mà không biết bơi Mai Phụng Lưu mỗi bận xuống thuyền lại trực chỉ Hoàng Sa như có ai dẫn nỗi nhớ là hải bàn mãi quay về một hướng mỗi lần bị bắt mỗi lần bị đánh lại tay trắng trở về dành dụm ra khơi không thể sống thiếu Hoàng Sa không thể sống thiếu biển anh yêu biển mà đứng trên bờ anh yêu nước mà không biết bơi làm sao anh hiểu? có những người lính đảo trần lưng trước mưa đạn quân thù “chỉ được xáp lá cà bằng lê” nhưng với khoảng cách này là không thể đành chỉ được chết vì đảo đành cho lãng quên vùi mấy mươi năm Gạc Ma Gạc Ma hãy kể cho con cháu anh điều này: có những người lính đảo đã chết theo vòng tròn tay họ giăng ra và siết chặt tay nhau như một tràng hoa biển không quỉ ma nào xé nổi tràng hoa biển ấy hãy kể cho con cháu anh rằng từ Hoàng Sa từ Gạc Ma những tràng hoa biển ấy dạt trôi về ôm chặt Mẹ chân sóng bắt đầu từ đó
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào