Chân ruộng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
những con đỉa bám vào ký ức hút thời gian nhớ nhớ quên quên tôi không biết giữa quên và nhớ con đỉa dai chọn cửa nào lên tám tuổi lần đầu tôi bước xuống bùn bàn chân nghe gốc rạ thở than đám ruộng sâu nhìn dòng sông nhỏ đón đứa trẻ lần đầu tập làm nông dân cũng ở đây lần đầu tôi bị đỉa hút máu những con đỉa tự ngàn xưa hoảng sợ những con đỉa đeo bám vào giấc mơ nhờ nhợ (bây giờ người Tàu sang xứ mình lùng mua đỉa đắt bao nhiêu cũng cân chắc họ mua về thả ruộng (Tàu) cho đỉa bu sướng chân (Tàu) hút máu) người Tàu thật lạ họ mua những thứ dân mình vứt bỏ và bán cho mình những thứ cả thế giới vứt bỏ làm sao tôi biết chân ruộng sâu có gì? bác Năm Trì bình thản xoa tí nước bọt vào chân và bứt ra một con đỉa nói theo kiểu bây giờ “hết sức kiềm chế!” à à uôm uôm ruộng sâu rồi tới ao chuôm tôi lớn lên từ đó bàn chân sục trong bùn nghe ram ráp lá lúa xoa vào mặt từ một cánh đồng anh đi đánh giặc mùi bùn đâu chẳng giống nhau cứ gì mùi thơm mới khiến nhớ lâu khi bùn non nối đời anh với đất khi bàn chân giẫm gai cào đá sắc là để cho bùn ruộng nhuyễn hơn thôi bùn ruộng là tôi thuở mẹ cho con bú bầu vú thoảng mùi gốc rạ bùn ruộng là em nay chân dài nhưng ngày bé thơ đồ hàng em chơi con cua kéo cày bùn ruộng là anh giờ tiến sĩ mà đầu loé nhanh hình con lia thia đá hồi nhỏ anh không chơi đỉa không nói dai nhưng đố biết ruộng sâu cho anh những gì đỉa trâu cho trâu những gì vu vơ cho thơ những gì đất qua tôi những gương mặt khác nhau những luống cày ngây dại những năm ấy tôi nằm sát đất chẳng lo nghĩ gì những năm ấy cây chò rừng bốc cháy lửa hồn nhiên sáng trong trăng như sữa đổ tràn rẫy cũ một mình tôi ngun ngút nhớ thương những năm ấy tôi bơ vơ như đất bị bỏ quên một góc bìa rừng tôi đứng dậy chính nơi mình vấp ngã đầu gối va đất cục ngây dại lấm bùn mùi bùn làm tôi ngây dại hơn tôi hạnh phúc thơ mình lấm láp thơ mình in gương mặt bác Năm Trì nẻ chân chim mặt ruộng mùa cuốc ải lầm lì hái rau tập tàng bắt con cua lùa con cá về cho má nấu canh chua ô kìa con… người già quê tôi tuổi ngót trăm ngày tăm xị rượu lưng còng song song mặt đất dáng thảnh thơi như một chiếc tàu bay bay chầm chậm qua mây mù u uất chở thênh thênh một đời nặng nhọc con cháu xa quê mấy chục năm về còn nhớ mặt nhớ thằng cu bị đỉa bu cua kẹp khóc ra sao người già quê tôi bắt được con gì ăn con nấy nấu canh đủ thứ lá mọc hoang trên ruộng mình mỗi khi họ làm thinh mây trên trời tụ về đen kịt nhớ linh tinh đựng cho vừa vài folder máy tính đếm lỉnh kỉnh mỗi lá rau một bài thuốc nhớ những đêm soi đuốc giữa đồng đếm mênh mông màu ráng chiều thay đổi mưa sa hay gió nổi đêm nhìn sao biết ngày mai sa mù người già quê tôi chỉ không biết sân golf là thế nào
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào