nhớ cái đận tôi đi rừng lấy nứa lội qua suối nghe róc rách trong mình một dòng mát lạnh lưng chừng dốc bó nứa tuột khiến tôi sảng hồn không kịp thở chỉ mong mau hết dốc chỉ mong thoát bó nứa chỉ mong chóng xuống núi khi tôi dưới chân núi núi quá cao khi tôi lưng chừng núi núi quá dốc khi tôi trên đỉnh núi núi quá thường một lối mòn sương sương ngày ấy chỉ cần mau tới suối chỉ cần nhanh tới cuối chỉ cần vứt bó nứa chỉ cần thấy nhà mình rồi tôi âm thầm leo một ngọn núi khác trèo một con dốc khác vác những bó nứa khác mơ những giấc mơ khác nhưng không mong hết dốc không mong thoát cái gì như người xuyên rừng nhãng bước chân đi cứ chăm chăm phát cây mở lối gánh nặng là chữ muỗi vắt là chữ mồ hôi là chữ đói bụng là chữ buồn vô ngôn giấc mơ chữ quanh quất mê mải trơn tuột những hy vọng lơ lửng đỉnh núi là chân núi và ngược lại bây giờ ngồi một mình nói một mình trên vai không còn bó nứa không còn gì nữa không leo dốc không khát nước chân núi là đỉnh núi không ngược lại may ra còn một giấc mơ những giấc mơ đêm nào quanh quất chợt sáng chợt tắt vào những buổi trưa trời tích điện người tích nhiệt cây ba lá tìm một chiếc túi xách bị mất không ai nói cho biết phải làm gì chân núi trước mặt mình xa lăng lắc tôi biết sự an ổn dưới chân núi ngôi nhà bé nhỏ dưới chân núi những bụi sim mua hoa tím dưới chân núi mẹ tôi nằm dưới chân núi đôi khi biết chỉ mà biết nhớ là nhớ vậy thôi tôi bắt đầu từ chân núi nhưng chưa biết bao giờ kết thúc? ở đâu?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào