Cánh rừng con gái
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Một số bài cùng tác giả
– Nắng xối đỉnh đầu– Hương cau
– Đi dọc miền Trung
– Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
– Tắc kè hoa
Mùa xuân này ai đi đâu về đâu Em ở lại với cánh rừng con gái Thư viết vội nhoè mưa chưa kịp gửi Gió thương em thổi đến mẹ quê nhà Người trồng cây giữa rét buốt, nắng thiêu Cây xoè tán, người không nương bóng rợp Em yêu rừng lấy gì so sánh được Ngỡ không rừng em biết sống ra sao Giặc phá rừng, xả đạn dọc đời em Đêm thiếu ngủ, chồi non xanh ngơ ngác Xuân bất tận khắp địa đầu Tổ quốc Còn người trồng chăm, không thể mất rừng. Tuổi xuân em trải đèo cao, rừng sâu Cả miệng vực của đời thương dân dã Dám đánh đổi một đồng bằng yên ả Để lên nguồn, lũ xối tuổi hai mươi Rừng già hồng hoang ắt sẽ xói mòn Đang thay thế bởi cánh rừng con gái Chính em nữa cũng không sao trẻ mãi Chỉ mùa xuân còn lại trong rừng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào