Cành hoa dại
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Những cánh hoa rớt phủ gốc đại già, Tôi nhặt một cánh hoa, Mang hương đất trời về nhà, Mừng con gái đang tập đi chập chững, Phút hiểm nghèo, con đã vượt qua... Qua đi mùa lá rụng, Qua đi mùa rủi ro! Mừng con gái của cha Từ hành lang nhìn ra góc phố, Nhìn vào cuộc đời dông gió, Nhìn cha Mang về những cánh hoa... Đã giải hạn tháng ba, Sao Kế đô không còn chiếu vào con gái. Con ở nhà tập co, tập duỗi, Gân bớt chùng, con lại tập đi xa, Con chỉ muốn thay cha Vào bệnh viện chăm mẹ sa huyết áp... Những cánh hoa nở ra trắng toát, Tôi ngắt một cành hoa, Mang hương đất trời về nhà, Mừng con gái xa qua vận rủi, Hai chân vững chãi, Con đón cha về, huyết áp mẹ ngừng sa...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào