Có hai chị bướm đi chơi chợ Chị áo hồ lơ, chị áo điều Chị áo hồ lơ thầm hỏi bạn: “Mùa xuân mày biết giá bao nhiêu?” Chị áo điều nghe, cười ngặt nghẽo: “Mùa xuân đắt lắm, cô mình ơi! Trăm quan hồ dễ mà mua được! Cố áo mà mua, tớ chịu thôi!”

Bài thơ ở đây được dẫn theo bản công bố của nhà phê bình Hồng Diệu (tên thật là Đỗ Văn Thuận) trên báo Văn nghệ công an bản điện tử ngày 21-6-2019. Theo Hồng Diệu, “lấy ở bản chụp lại bản viết tay của chính nhà thơ Nguyễn Bính, có chỗ khác bản đã in trong tập thơ Một nghìn cửa sổ (1941)”. Chú thích: [1] Áo màu trắng đã giặt sạch, ngâm vào chậu nước có mảnh giấy thấm màu xanh loãng, cho đẹp. [2] Áo màu đỏ tươi (ca dao: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương...”). [3] Quan tiền, một đơn vị tiền tệ ngày trước. » Có 9 bài cùng chú thích: Bài văn quốc ngữ tế yên vị cho vợ, viết thay tổng trường họ Ngô ở Nhuế Ấp (Phan Huy Ích) Bi phẫn thi (Thái Diễm) Cha con rượu chè cờ bạc (Phạm Thái) Đề Tam Hương dịch (Lý Lộng Ngọc) Đính chi phương trung 2 (Khổng Tử) Hồi 20: Từ Hải mắc lừa Hồ Tôn Hiến (Nguyễn Du) Tam Xuyên quan thuỷ trướng nhị thập vận (Đỗ Phủ) Tố quan 1 (Khổng Tử) Tự vịnh (Phan Điện) [4] Cố là cầm cố, gán một vật để lấy tiền. Cố áo là mang cầm cố áo đẹp.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào