Những gương mặt người quen và không quen những giọt cà phê muôn đời đen nhánh tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh gõ thức mặt trời em ngồi một mình khuấy loãng thời gian Buổi sáng muốn gọi anh nắng nói lời mê ngủ gió se lạnh chối từ quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ Bản giao hưởng đêm qua còn phảng phất trên phím dương cầm người đã vội quên cung bậc cuối nụ hôn nửa vời trái tim không cửa ai hờ hững xéo lên lá cỏ Buổi sáng ngồi một mình không quen những nụ cười lạ em đậm đặc với nắng thu mưa hạ tan cùng tàn đông lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân đã chậm mất nửa mùa cuối cùng! Khói thuốc cay và cà phê đắng cơn đau màu men ngà buổi sáng ngồi một mình uống cạn kiệt lạ quen!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào