00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:32

cúi xuống là biển trùng trùng biển ngửng lên trời cao ngút ngàn cao có vẽ như người đàn bà đang ôm con ngóng về bốn phía thê thiết xứ nào là tình yêu nơi nào là dáng cũ mờ mờ một thế giới người lạnh tanh hòn đá cheo leo lưng lửng cười cợt bao giờ thành bụi? bao giờ rơi? ngừơi đàn bà phơi lưng sáng chiều tối hảnh diện cam chịu chết như đá chết bởi mắt người vô tư soi mói chết vì lòng chung thuỷ cạn kiệt bao giờ hoá kiếp? chiều đi qua đèo Cả muốn thành người đàn bà ngồi trên đỉnh núi kia yêu suốt cuộc đời muốn thành hòn đá lơ lửng giữa trời kia thách đố thời gian muốn là hoàng hôn tím rịm môi người một lần được khóc thật. đèo Cả khi trời mờ mờ tối người đàn bà đá ôm con trên đỉnh trời chót vót đốt mình bằng lửa lân tinh mây qua mây đi sóng vỗ sóng tan ngàn năm một người ngồi khóc không nước mắt.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào