Bảo trọng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thuý Quỳnh
Một số bài cùng tác giả
– Đồng hành– Những tích tắc quanh tôi
– Tặng một người bạn nghỉ hưu
– Nghĩ chơi
– Gửi đầu nguồn
Tặng N.T.H. Em bỏ quê ra đi mang theo một vết dao đâm từ phía sau vết thương không bao giờ lành suốt phần đời xa xứ Trước giờ xuôi tàu em lặng lẽ đặt vào tay tôi lời dặn: "Bảo trọng, chị ơi!" Bảo trọng là gì? tôi nhìn bóng nhỏ dần xa dấu chân còn kia hắt vào tôi dằng dặc những ngày em cắn nỗi đau không vỡ lòng tin sinh ra làm gì nếu không để tin người em như nông phu cứ sấp mặt trên đồng cấy hái nào biết nhà mình lửa cháy sắp tàn tro. Thủ phạm mang hình hài lính cứu hoả đi giữa vô vàn tiếng ngợi khen chỉ em lạnh từ đầu ngón chân lạnh lên trong nỗi kinh hoàng không gieo gió mà sao gặt bão lòng tin bị đánh cắp đêm đêm về mặc áo tang trắng toát em thu lu trong góc dột nhìn mảnh trời pha lê vụn nát trước hiên nhà. Thôi em đi, tôi còn biết nói gì ai biết lửa sau lưng có cháy vòng trước mặt? Xoè tay nhìn hai chữ "bảo trọng" của em chợt bàn tay tái nhợt thấy những mảnh trời vỡ cứa bao nhiêu là vết thấy đất rùng rùng toát lạnh dưới chân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào