Ai trách hiềm cây, lại trách mình, Vốn xưa một cỗi thác cùng cành. Cành khô xếp bấy, nay nên củi, Hột chín phơi chừ, rắp để bình. Than lửa hoài chưng, thương vật nấu, Củi thiêu tiếng khóc cảm thần linh. Thế gian ai có thì cốc, Mựa nữa cho khuây nghĩa đệ huynh.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào