Các anh - những người Tháng Tám Các anh đâu rồi? thấm mệt rồi chăng? Các anh nghĩ gì sau nếp nhăn vầng trán “Thế sự du du...” thật giả nhập nhằng!... Có lẽ nào? Có lẽ nào? lịch sử Lại như con thò lò trong ván bài quỉ dữ Máu nhân dân tuôn chảy đúc ngai vàng Bạo chúa ngồi lem lẻm tụng nhân dân? Ơi em gái Trường Sơn mười tám tuổi Cùng đồng đội đêm nao truy điệu sống cho mình Và cứ thế dấn thân vào lửa dội Em nghĩ gì sau cặp mắt kiên trinh? Em nghĩ tới tương lai tươi thắm ngọt lành? Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời Các anh đâu rồi? Những người Tháng Tám Chẳng nhẽ khoanh tay nhìn tấn trò bội phản Dân tộc này bị vỡ nợ Tự Do? Dân tộc từng sống chết chẳng so đo Quyết không làm nô lệ Sao hôm nay Người đành cam chịu thế Mặc thân phận mình dưới ách tà gian “Việt Nam bao năm ròng rên xiết lầm than...” Câu hát cũ lòng tôi rỉ máu Kìa em gái Trường Sơn hiện hồn về nhìn tôi đau đáu Tháng tám ơi! Tháng Tám nước non mình Tôi lại đi, lầm lũi cuộc hành trình Chỉ có thế thôi! Thơ Với cường quyền Đối mặt Sống trong tôi là triệu người đã khuất Đang thét đòi món nợ: Tự Do!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào